NGHÈO ĐÓI – SỰ PHỤ THUỘC !!!!Nghịch lý của viện trợ

0
196

“Giúp đỡ người nghèo” gần như đã trở thành một giá trị của toàn nhân loại, một phần trong hệ thống niềm tin tôn giáo trên thế giới. Sự hỗ trợ của Chính phủ cho các khu vực kinh tế suy thoái, sự hỗ trợ của các nước giàu hay sự hỗ trợ dành cho người khuyết tật và người kém may mắn, đó đều là những biểu hiện của giá trị cao quý đó. 
Tuy nhiên sự giúp đỡ đó không đồng nghĩa với việc họ sẽ vượt qua đói nghèo, nghịch lý là ở chỗ đó. Cung cấp sự hỗ trợ cho các cá nhân có thể làm trầm trọng hơn vấn nạn nghèo đói của xã hội. Tại sao vậy? Cho một người ăn xin sẽ khiến anh ta tin chắc rằng ăn xin là giải pháp để kiếm sống. Tương tự như vậy, sự hỗ trợ các cộng đồng thu nhập thấp sẽ khiến họ tin rằng tiếp nhận các khoản viện trợ là quyền của họ để trang trải cuộc sống.
Chúng ta hãy xem xét những động lực của việc bố thí cho người ăn xin. Người cho mang lại lợi ích gì và góp phần vào sự tồn tại dai dẳng của hủ tục này như thế nào? Ở nhiều xã hội, kẻ giàu bố thí cho người ăn xin để tự an ủi cho cảm giác tội lỗi của họ bởi vì họ biết rằng sự giàu có của họ là do bóc lột từ những kiếp người khốn cùng ấy (Tonxtoi). Sự bố thí đó làm gia tăng nạn ăn xin và do đó làm trầm trọng thêm bất bình đẳng trong xã hội, người giàu càng giàu hơn, người nghèo càng nghèo hơn.
Nhưng bạn đừng nên tuyệt vọng, chúng tôi không nhằm mục đích thuyết phục xóa bỏ viện trợ hay những sự giúp đỡ từ bên ngoài cộng đồng. Chúng tôi chỉ muốn chỉ ra rằng cách thức cung cấp nguồn viện trợ đó là rất quan trọng và đó là điều chúng ta cần hiểu rõ để giải quyết nghịch lý trên. Mục tiêu cuối cùng của chúng ta không phải là an ủi những người nghèo mà là giúp họ đấu tranh vượt qua đói nghèo.
Chìa khóa của sự phát triển bền vững, xóa đói nghèo là phát huy các kiến thức về chăm sóc sức khỏe – bệnh tật trong cộng đồng.
Các nhà tài trợ sẽ đóng góp trong việc hướng sự trợ giúp của họ vào việc đào tạo và nâng cao nhận thức y tế cho cộng đồng để đánh thức các nguồn lực đó hơn là cung cấp chúng để rồi làm cho cộng đồng ngày càng èo uột.
Khi bạn đưa vài đồng xu lẻ cho người ăn xin trên đường, đó là bạn đã khuyến khích họ làm người ăn xin nữa. Cho cá sống qua ngày. Cần câu nếu chịu khó đi câu thì sống quanh năm. Nhưng nếu lười hoặc sợ không đi câu thì chả được bữa nào ! Như thế thì cho cá vẫn hơn ! Quan trọng nhất là khát vọng đi câu, khát vọng vươn ra biển lớn !
BS Hồ Hoàng Tuấn